Minh châu trong điện tỏa sáng rực rỡ, chiếu rọi vẻ nghi hoặc trên mặt Địch Dương. Sở Mặc trầm ngâm một lát rồi chậm rãi lên tiếng: “Đồ nhi, ngươi có biết vì sao tốc độ tu hành của mình lại nhanh đến vậy không? Chỉ trong một thời gian ngắn mà đã đạt đến tu vi tứ giai?”
Tốc độ tu hành của bản thân hắn cũng nhanh, nhưng đó là nhờ khí số ban ân. Không chỉ riêng hắn, các tu sĩ Phù Lê đại tông chỉ cần được cung cấp đủ [Pháp] và [Nguyên Linh] thì tốc độ tu hành chưa bao giờ chậm cả.
Nhưng Địch Dương thì khác, trên người y làm gì có khí số gia hộ. Tuy Sở Mặc đã hỗ trợ không ít tài nguyên, nhưng nếu so với tốc độ tu hành của y thì vẫn quá mức khoa trương.
“Tốc độ tu hành của đệ tử quá nhanh sao?”




